Bắt " Thiên Linh Cái "...

Thảo luận trong chuyên mục 'Lưu Trữ Chung' tạo bởi young-guy-24, ngày 22/2/10.

  1. young-guy-24

    young-guy-24
    Bình Luận:
    2,138
    Ưa thích:
    1,789
    ...Khi còn trẻ, lúc nào tôi cũng rất là có hứng thú và muốn tìm hiểu về vô hình, về những hiện tượng lạ, đó là sự đưa đẩy tôi học về bùa phép. Tôi xin kể lại một chuyện mà chính tôi và Tuấn bạn tôi đã mắt thấy tai nghe và cũng là một kinh nghiệm về "Thiên Linh Cái".
    Ngày kia Tuấn nói với tôi: "Sơn, hôm nay tao với mầy lên gặp thầy đi.
    Tôi hỏi, Mấy giờ? Và lý do gì phải gặp thầy hôm nay, tao nhớ là mình không có hẹn."
    - Thì sau khi đi học ra tao với mầy đi lên thầy có chuyện. Mấy hôm trước tao nói chuyện với thầy, ông thầy nói là kêu Sơn đi cùng với mầy lên đây.
    Tôi thắc mắc
    - Có chuyện gì mà sao tao lại không biết ?
    - Thì mầy cứ đi với tao lên thầy đi, rồi sẽ biết
    - Hừ!... cái gì mà bí mật vậy. Thôi thì mày nói, thầy cũng nói. Thế thì tao phải đi vậy.
    Tôi và Tuấn cùng lái xe Honda đi đến nhà của thầy Ba ở gần trung tâm Ba Nhap Ngu. Đến nơi, vào cổng, thấy tụi tôi, thầy Ba nói: Tới rồi hả, vào đây uống nước trà đi.
    Hai đứa tôi ngồi xuống, trò chuyện một chốc thì ông thầy nói: "Tuấn, sửa soạn những thứ cần thiết chưa? Nói lại cho tao nghe coi."
    Tuần kể:
    1- Chỉ bảy màu
    2- Bát gạo để cắm nhang
    3- Ba cây nhang
    4- Ba chén nước nhỏ
    5- Bốn cây đũa mới
    6- Một thân chuối khoãng trên một thước
    7- Một cái bình bằng sành
    .

    Thầy Ba hỏi Tuấn, "mầy nghĩ coi còn thiếu món gì nữa không, và ông trả lời luôn, "còn thiếu lá bùa." Rồi ông lấy ra một mảnh giấy bạc màu vàng, dùng mực màu đỏ viết lên mảnh giấy đó rồi xếp lại làm ba, bốn lần đưa cho Tuấn.
    Ông dặn, "cái lá bùa này, mầy để ở dưới lưỡi, không được mở miệng ra nói hay la hét, còn Sơn, mầy đứng ở ngoài vòng chỉ bảy mầu, nếu thấy có gì bất ổn, thì mầy kéo thằng Tuấn ra khỏi đó, mầy nhớ là không được đụng tới mấy sợi chỉ bảy mầu, tụi bây mà làm đứt mấy sợi chỉ đó thì cái hồn ma nó ra được thì khốn khổ cho người ta, tao thì không làm sao mà bắt nó lại được đâu. Tụi mầy phải rất là cẩn thận đó nghe chưa".

    Tôi thắc mắc hỏi lại, "thầy, chuyện gì mà ghê gớm vậy hả thầy? Cái gì mà hồn hiết, ma quỷ… mà tại sao lại có em ở trong đó vậy?".
    Thầy Ba trả lời, "thì thằng Tuấn nó muốn luyện Thiên linh cái, nó muốn thì phải làm như vậy thôi. Còn thằng Sơn thì đi theo nó coi có gì thì giúp nó một tay nếu nó gặp khó khăn".

    - Hơi lo, tôi hỏi, "Vậy thì em phải làm gì khi Tuấn gặp trở ngại? Em không có bùa phép gì để hộ thân".

    - "Khi mầy thấy Tuấn nó không còn tự chủ, nó lính quýnh, hay nó hoảng sợ quá thì mau kéo nó ra khỏi chỗ đó thì được rồi, mầy không cần có bùa.

    Thầy Ba nhìn qua Tuấn rồi nói: "Cái lá bùa tao mới đưa cho mầy thì sau khi châm nước, thắp nhang và căng chỉ chung quanh ma sống (thây người chết), mầy nằm kế bên ôm thân cây chuối, ngậm lá bùa dưới lưỡi. Mầy nhớ là dù cho có chuyện gì xảy ra chăng nữa cũng không được mở miệng ra, nghe chưa Tuấn?"
    - "Dạ, em nghe rõ". Tuấn nói.
    Sau đó chúng tôi từ giã thầy Ba và hẹn nhau là khoãng 11:00 Pm sẽ gặp nhau ở nghĩa trang.

    Chuyện là như thế này:
    Ai mà muốn luyện cái bùa Thiên Linh Cái này thì phải tìm coi có người con gái, phải là người con gái còn trinh nào mới chết, tuổi khoãng 16 tới 25, nếu quá tuổi và chết chôn hơn một ngày thì không được. Tại sao phải như vậy thì tôi không hiểu.
    Ngày đó khoãng 10:30 pm Tuấn đã có mặt ở nhà của tôi rồi hai đứa cũng đi đến nghĩa trang. Ở nghĩa trang có Thanh, một người bạn khác, anh ta ở và trông coi nghĩa trang đó và cũng nhờ Thanh mà Tuấn biết được là có một thiếu nữ mới chôn sáng hôm nay, cho nên Tuấn mới vội vàng vì trước đó Tuấn đã hỏi qua thầy Ba và được thầy Ba chỉ cho Tuấn đi ‘bắt’ thiên linh cái.
    Thanh chỉ chúng tôi chỗ chôn cô gái đó, người ta chỉ mới lấp đất thôi. Tôi phụ với Tuấn cắm đũa, căng chỉ 7 mầu chung quanh khu đất, châm nước, và thắp 3 nén nhang. Còn 2, 3 phút trước 12 giờ đêm, tôi hỏi Tuấn: "Thế mầy sẳn sàng chưa? tới giờ hành quyết rồi đó, mầy thì sao tao không biết, còn tao thì tao chạy làng. Thôi mầy ra làm lể đi ".

    Tuấn thắp nhang, làm thủ tục lễ bái rồi lấy ra trong túi áo lá bùa. Tuấn nhìn tôi và nói: "Sơn, mầy nhớ.. là nếu mầy thấy tao không ổn thì phải nhớ kéo tao ra liền nghe không."
    Tôi nói đùa: "Con bà nó! Tao không biết có đủ can đảm đợi đến lúc đó không? Nếu tao chạy làng thì mày ráng mà chịu nghe không. Còn nếu tao mà có đủ can đảm thì tao sẽ giúp mầy, đừng có lo".
    Tuấn nhìn tôi chầm chập như muốn tôi phải nhớ tới nó, rồi bỏ lá bùa dưới lưỡi, ngậm lại, từ từ bước qua những sợi chỉ bảy mầu. Tôi đưa qua cho Tuấn thân cây chuối, Tuấn ôm lấy nó và nằm xuống kế bên nấm mồ.
    Một thời gian trôi qua, tôi đang buồn ngủ, nửa tỉnh nửa mê thì nghe tiếng ầm ừ của Tuấn. Tôi nhìn vào chỗ Tuấn thì trời đất ơi, Tuấn nó đang ôm một thiếu nữ mặc bộ đồ màu trắng, không rõ là kiểu gì, tóc dài ngang lưng. Té ra là bụi chuối đó đã biến thành cô con gái. Tôi nghe được những tiếng thì thầm của cô gái đó nói với Tuấn đại khái là: Em buồn lắm.. em khổ lắm.. em không biết tại sao em lại vắn số như thế này? … Anh thấy em như thế nào….anh thấy em có đẹp không ? em có dễ thương không ? …Anh à em lạnh lắm, anh ôm em đi.. tại sao anh không nói gì hết vậy? Sao anh không hôn em ….

    Tôi thấy Tuấn ôm cô gái đó có vẻ như là rất hưng thú, nhưng không hết lòng, và dĩ nhiên là nó được dặn là không được mở miệng nên nó câm như hến. Cô gái đó nài nỉ ỷ ôi một hồi thì bổng nhiên người tôi cảm thấy lạnh từ đỉnh đầu xuống tận cùng xương sống một cách khủng khiếp khiến tôi chú ý nhìn cô gái đó. Trời đất quỷ thần ơi, cô ta từ từ biến dạng, cái mặt từ từ đổi màu xanh lè, rồi tái mét, chổ hai con mắt là hai lổ hủng sâu ngoắt, móng tay từ từ dài ra và nó cất tiếng nghe chát chúa giận dữ: Tại sao em hỏi mà anh không trả lời cứ ừ ừ hoài vậy? Bộ anh không thương em sao? Nếu thế thì buộc lòng em phải làm cho anh nói, em phải làm cho anh mở miệng ra mới được." Thế là cô gái đó la hét, cào cấu lên người của Tuấn, cô ta dùng hai tay banh miệng của Tuấn, dùng miệng mình để hôn, và liếm lên môi Tuấn, cốt cho Tuấn mở miệng ra thì cô ta sẽ hớp hồn của Tuấn, và còn có thể nhập vào xác của Tuấn nữa. Đây là trận đấu giữa Tuấn và hồn ma. Tuấn muốn bắt hồn cô gái để làm nô lệ cho Tuấn sai khiến (thiên linh cái), nhưng nếu Tuấn không đủ bản lỉnh thì sẽ bị hồn ma đó chiếm xác.
    Lúc đó phải nói là tôi rất kinh hoàng trước những hiện tượng đó. Thật sự là tôi muốn bỏ chạy, nhưng nhớ lời thầy Ba dặn dò và lời "nhắc nhở" khi nãy của Tuấn nên tôi đưa hai tay qua khỏi vòng chỉ và kêu: Tuấn, mầy nắm lấy tay của tao, tao sẽ kéo mầy ra, nhớ đừng đạp lên chỉ bẩy mầu nghe.” Tuấn gật đầu ra hiệu cho tôi biết là Tuấn sẳn sàng.
    Tôi nói, "Tao đếm 1, 2, 3 thì tao sẽ kéo đấy nhé!"
    Tuấn ra dấu nghe thấy.
    Tôi đếm tới 3 rồi kéo Tuấn ra khỏi nấm mộ mà không đụng đậy gì đến mấy sợi chỉ căng chung quanh. Mặc dù cô gái đó thấy và nghe tôi nói chuyện với Tuấn cũng như giúp cho Tuấn, cô ta tỏ vẻ rất bất mãn nhưng không làm gì được tôi cả vì mấy sợi chỉ phép đó như là một bức tường đã cản cô ta lại. Tuấn thoát ra được thì cô gái đó biến mất trở lại là thân cây chuối mà thôi.
    Tôi và Tuấn ngồi xuống thở hổn hển hết một thời gian lâu mới hoàn hồn trở lại. Lúc đó vào khoãng 1 giờ sáng. Tôi nói: "Tao với mầy qua nhà Thanh nghỉ tạm cho đến sáng rồi mình mới về được vì tới 5 giờ sáng mới hết giới nghiêm."
    Chúng tôi thu dọn những vật cúng kiếng vào một cái bị rồi đi bộ về nhà Thanh (như tôi có nói lúc nãy là Thanh làm dọn dẹp trong nghĩa trang sau khi đi học về và ở luôn trong đó).

    Vào cuối tuần, hai chúng tôi lên báo cáo cho thầy Ba biết tin tức. Khi đến nhà của ông thì thấy ông đang bình thản hút thuốc lào và uống nước trà. Thấy chúng tôi đang đi vào ông ta nói luôn: "Tao nhìn tụi bây là biết không xong rồi, vì nếu mà dễ như tụi bây tưởng thì cái thế giới này nó loạn hết rồi." Rồi ông nói tiếp, "kéo ghế ra ngồi xuống đi, rồi kể lại cho tao nghe đầu đuôi câu chuyện."
    ….
    Nghe kể thầy Ba tủm tỉm cười…
  2. phuocdaika

    phuocdaika
    Bình Luận:
    118
    Ưa thích:
    6
    Trò j thế, nghe ớn ớn mà k tin.
  3. zHDz_zDHz

    zHDz_zDHz
    Bình Luận:
    3,007
    Ưa thích:
    267
    Mới đi làm đầu năm mà đã được nghe chuyện kinh dị rồi :biggrin::biggrin:
  4. Nhon_Hai

    Nhon_Hai
    Bình Luận:
    218
    Ưa thích:
    7
    Thiên linh cái mà tui được nghe kể là cắt đầu của thiếu nử đồng trinh về làm phép mà
  5. phuocdaika

    phuocdaika
    Bình Luận:
    118
    Ưa thích:
    6
    Mấy trò mê tín này giờ xưa quá. Ai ngu thì tin.
  6. Oliver Kahn Banned

    Oliver Kahn
    Bình Luận:
    272
    Ưa thích:
    3
    còn nữa ko, post tiếp đi, hay wa
  7. oj_cuoc_s0ng

    oj_cuoc_s0ng
    Bình Luận:
    217
    Ưa thích:
    2
    đọc chã hỉu cái gi` cả
  8. young-guy-24

    young-guy-24
    Bình Luận:
    2,138
    Ưa thích:
    1,789
    Thiên linh cái

    Thử một lần đi rồi sẽ tin bạn àh
    Đầu năm nghe chuyện kinh dzị lấy hên mà...(y)
    Thiên linh cái có 2 loại : cắt đầu và không cắt đầu , mục tiêu cuối cùng là bắt hồn người chết về làm âm binh cho mình để sai khiến ( thường là với mục đích xấu )
    Tại bạn chưa gặp thôi , thế giới cõi âm là có thật thì Thiên linh cái không là ngoại lệ đâu bạn ạ.
    Việt Nam đó bạn ...TQ cũng có nhưng VN cũng ko thiếu đâu , tại người luyện TLC thường quy ẩn , không lộ danh tính thôi
    Đọc thêm 21-2 lần sẽ hiểu mà...(y)

    HỌA TRÙNG TANG
    ( Chuyện có thật , kể lại bởi Quỳnh Như )
    Câu chuyện thương tâm này xảy ra vào khoảng năm 1993 cho gia đình 1 người bạn của Quỳnh Như, tên Tài làm nghề kiến trúc sư. Gia đình của Tài có tới 9 người bác và 1 người cô. Năm đó đúng ngày giỗ bên nhà thông gia ở đảo Thạnh An, toàn đại gia đình nhà mỗi bác có 1 người đại diện để đi dự đám, có nhà cử 2 người đi dự đám, còn ba của Tài thì không đi. Những bác đại điện từ Long Thành phải ra Cần Giờ, từ đó đón tàu đi ra Thạnh An. Tàu không may bị chìm và tất cả mọi người đi đám giỗ hôm đó đều chết hết trừ 1 người cháu tên là Rái, biệt danh là Rái Biển, người này bám vào lưới của ngư dân mà sống thoi thóp mấy ngày trời cho đến khi có tàu đến cứu.

    Lại đúng cái ngày đó 1 năm sau. Tài kể với QN là ngày đó Tài về Long Thành để dự đám giỗ của 8 người trong dòng họ bị chết đuối năm ngoái. Anh Rái Biển cũng về dự và bình yên cho đến ngày giỗ. Đêm đó ,Tài không sao ngủ được vì anh Rái bên cạnh cứ khóc la liên tục, và trong lúc ngủ vẫn như có vẻ dằn co với ai đó, vừa đau khổ tột cùng vừa sợ hãi, Tài nhìn thấy anh mồ hôi dầm dề, đúng gặp ác mộng. Tài đánh thức anh dậy, anh kể rằng vừa mới nhìn thấy mấy người bác chết đuối về vừa khóc vừa than van ở dưới đó vừa đói vừa lạnh khổ sở lắm, và một mực lôi kéo anh theo, họ vừa than vừa trách sao anh Rái lại bỏ họ. Thật là thảm thiết và dễ sợ lắm. Khi nghe anh Rái kể như vậy thì cả nhà Tài cũng phát hoảng, họ linh cảm có điều gì đó bất ổn và khủng khiếp sẽ xảy ra cho anh Rái. Thế là gia đình giấu tất cả chìa khóa xe và cố gắng giữ để anh Rái không ra đường. Độ 11 giờ trưa, khi cả nhà đến lúc cúng kiến tìm mãi không thấy anh đâu. Họ phát hiện anh đã lén chôm chìa khóa lấy xe và đi tự lúc nào, cũng là vừa lúc có người đến báo anh Rái vừa bị đụng xe chết trên đường khi vừa ra khỏi nhà 1 đoạn không xa.

    Cả gia đình Tài nghe tin xong như chết điếng vì kinh hãi. Riêng Tài là người theo chủ nghĩa vô thần trước giờ, nhưng sau khi chứng kiến tận mắt chuyện này thì không thể không tin vào linh hồn và thế giới huyền bí....
    boyzandoi92 ưa thích bài này
  9. Oliver Kahn Banned

    Oliver Kahn
    Bình Luận:
    272
    Ưa thích:
    3
    truyện của pác vậy thôi đó hả??? chả hiểu!!!
  10. phuocdaika

    phuocdaika
    Bình Luận:
    118
    Ưa thích:
    6
    Theo như câu chuyện thứ 2: chết rồi đến mất nhân tính mà còn lôi kéo người khác trog khi csống quí giá thế nào. Quả thật tôi k tin nhưng k ai dám cam đoan như vậy.
  11. dtttn

    dtttn
    Bình Luận:
    146
    Ưa thích:
    2
    thế giới tâm linh
    nhiều điều mà khoa học ko giải thích nổi
  12. Bắp to

    Bắp to
    Bình Luận:
    1,490
    Ưa thích:
    53
    cái thiên linh cái hình như đã từng nghe qua rùi
  13. Oliver Kahn Banned

    Oliver Kahn
    Bình Luận:
    272
    Ưa thích:
    3
    chắc phải lập toppic chuyện ma mới đc!!!
  14. Hac_Phung

    Hac_Phung
    Bình Luận:
    57
    Ưa thích:
    0
    Ák, hay qá, a kể tiếp đi :X
  15. Black Rain

    Black Rain
    Bình Luận:
    26
    Ưa thích:
    0
    Chuyện này..!! không tin lắm... !!

    Tao chỉ tin vào cái vụ cầu cơ xin số đề thôi.. Từng thấy và từng làm..!!! ko tin và ma quỹ cũng phải tin.. !!
  16. young-guy-24

    young-guy-24
    Bình Luận:
    2,138
    Ưa thích:
    1,789
    ĐAU KHỔ TRONG CÕI ÂM ( CHẾT RỒI MÀ VẪN CÒN KHỔ )
    ( Cảm ơn sư huynh Thanhhung )
    Vũng Liêm là một huyện đất đai cũng màu mỡ, sông rạch chằng chịt. Người dân ở vùng ven sông Cổ Chiên này phần đông sống bằng nghề trồng vườn cho nên cây trái ở đây cũng rất xum xuê. Phương tiện di chuyển ở đây chủ yếu bằng xuồng, ghe.
    Năm 2007, tôi ( sư huynh Thanhhung )có ghé đến vùng đất này để trị bệnh cho một người bạn – anh Nguyễn Thanh Ch. – sống bằng nghề làm vuờn. Anh Ch. bị một chứng bệnh hơi lạ lùng hơn những người khác. Nguyên nhân của căn bệnh này có mang tính chất huyền linh nên tôi xin mạn phép được chia sẻ cùng quý bạn đạo xa gần để cùng nhau tạo dựng con đường tu học.

    Năm 2006, vào tiết đông tháng 10, anh Ch. tự nhiên cảm thấy trong tâm thức anh hình như có gì hơi khác khác, lạ thường, anh thích trầm tư mặc tuởng. Lâu ngày như vậy, anh lại phát hiện cứ khoảng chiều về vào lúc 6:30 tối đến 12 giờ đêm bên tai anh thuờng hay nghe mọi nguời nói, có khi không biết tiếng nói từ đâu phát ra. Cứ hết người này nói đến người khác, đàn ông, đàn bà, già trẻ lẫn lộn, nói rất nhiều chuyện. Trong đó có những chuyện anh đã được nghe kể qua nhưng có khác là những người kể chuyện hiện nay chính là những nhân vật trong những câu chuyện đó. Hiện tượng này kéo dài vài tháng và những gì anh nghe vào lần cuối cùng là nguyên nhân khiến anh mang bệnh.

    Một buổi tối khoảng 8-9 giờ, lúc đó anh ra kiểm tra ghe máy của anh. Từ nhà đến bến cột ghe máy độ khỏang 200 mét. Khi anh đến gần bờ sông, gần nhà ghe của anh, thì tai anh nghe một giọng nói của một người nữ: “Con ráng chịu lạnh chút nữa nha, ngày mai đây mình sẽ được đi chỗ khác. Ở chỗ đó mình sẽ được ấm no. Còn ở đây, vào ngày mai sẽ có hai mẹ con của bà kia đến thế chỗ cho mình. Con lại đây để mẹ ôm con cho bớt lạnh. Tội nghiệp con tôi quá. Bà con nội ngoại gì cũng bỏ chúng ta không ai lo cho mình gì cả. Sao mẹ con mình khổ quá.” Khi nghe như vậy anh núp vào lùm cây thì nhìn thấy 02 nguời lạ trước giờ anh không hề biết. Một nguời phụ nữ và một cô con gái khoảng 7 tuổi. Mình mẩy hai người ướt sũng. Người đàn bà vừa nói vừa ôm chầm lấy đứa con khóc nức nở, cứ nhắc mãi câu nói là ngày mai sẽ có người thay thế. Hai mẹ con nói chuyện một hồi rồi chính mắt anh thấy họ nắm tay nhau đi thẳng xuống sông và mất hút luôn!

    Khi nghe xong những lời nói trên, anh Ch. trong đêm đó không sao ngủ đuợc, cứ trằn trọc suy nghĩ mãi và nghĩ về đủ thứ chuyện. Tâm thức như vậy kéo dài cho đến khi gà gáy sáng anh mới chợp mắt đuợc một chút. Khi anh giật mình tỉnh dậy thì đã 9 giờ sáng. Anh vội vàng ăn sáng qua loa rồi chạy sang nhà nguời bạn tên B. ở gần đó và kể cho anh B. nghe hết tất cả những lời nói mà anh đã nghe được tối hôm qua. Rồi hai anh em cùng nhau ra bến ghe coi ai là người thế mạng cho 2 mẹ con người đó. Khi đi, hai anh em cũng rất sợ, họ bèn đốt nhang bàn thờ Phật và xin dời cốt tuợng Quan Âm đi theo. Vừa đi vừa niệm chú “Úm Ma Ni Pad Mê Hum” thầm trong miệng (anh Ch. đã được tôi điểm đạo và chỉ được nhận câu thần chú Úm Ma Ni Pad Mê Hum). Chuẩn bị như thế khi đi đến nơi, hai anh em liền trải một tấm bạt bằng nhựa xuống đất phía trong nhà ghe và ngồi chờ đợi. Chờ mãi cho đến hơn 11 giờ mà vẫn không thấy ai đến đây cả. Khoảng hơn 11:40 trưa hôm đó, bất thần hai người nghe tiếng kêu: “cứu tôi, cứu tôi với” từ bên kia con rạch nhỏ. Do đã chuẩn bị sẵn sàng, khi nghe tiếng kêu cứu, hai anh em liền vụt đứng dậy chạy và lội qua con rạch rất nhanh. Khi qua đó họ thấy có một người ở duới sông hụp lên hụp xuống, trong khi đó nguời con gái thì ở trên bờ nhảy xuống vì thấy mẹ mình sắp sửa chết đuối nên bất chấp mạng sống nhảy ùm xuống cứu mẹ. Thế là hai mẹ con hụp xuống trôi theo dòng nước chảy. Anh Ch. thấy vậy lính quýnh, vội cầm cái tuợng Quan Âm vừa la lên: “Úm Ma Ni Pad Mê Hum” vừa chọi cái tượng xuống hướng về phía hai mẹ con người đó. Tâm nguyện anh Ch. trong lúc tinh thần bối rối, hoang mang cứ nghĩ là chọi cái tượng bằng sành xuống để đánh những hồn ma đang chuẩn bị bắt người. Vì trong lúc khẩn cấp anh chọi cái tượng không trúng ma mà lại trúng ngay chân mày của người mẹ đang bấu đeo chặt vào người con làm cho nguời con không lội đuợc – điều đó khiến cho cả hai nguời sắp chết đuối. Nhờ anh Ch. chọi cái tượng trúng đầu người mẹ chảy máu làm bà ta bất tỉnh không ôm người con được nữa. Do đó người con lội được và đỡ người mẹ vừa kịp lúc, đợi anh Ch. và anh B. đến cứu giúp. Thế là hai người phụ nữ được cứu. Sau khi tỉnh lại, họ kể nguyên nhân của chuyện chết hụt vừa qua. Nguời mẹ giặt đồ ngồi duới mặt nuớc, đột nhiên thấy ớn lạnh, nổi da gà phía sau lưng, rùng mình rất nhiều lần, thình lình cảm thấy toàn thân và chân bên mình lạnh tê cứng làm như có một lực kéo chân xuống nước, không có sức lực chống cự lại và cuối cùng là hụt chân. Lúc đó chỉ biết la hoảng và câu chuyện tiếp diễn như anh Ch. và bạn anh đã thấy.

    Sau khi được cứu thoát và được anh Ch. kể chuyện thay đổi người thì tinh thần mẹ con của chị H. ngày càng lún sâu vào trạng thái hoảng sợ, lo âu. Không riêng gì mẹ con chị H. mà anh Ch. cũng mắc bệnh luôn. Ban đêm hay buổi chiều anh thường thấy những người đàn bà chết đuối khóc lóc, đi tới đi lui ở bờ sông. Những hiện tượng trên xảy ra càng lúc càng phức tạp cho nên vợ anh Ch. đã đến nhờ tôi qua xem bệnh tình giúp anh Ch. Khi gặp anh Ch. tôi dùng phương pháp bấm huyệt, châm cứu, đốt thuốc cứu những huyệt an thần và cho những loại thuốc bổ an thần. Đồng thời tôi dùng thần chú Chuẩn Đề quán tưởng, vẽ những linh phù vào những vùng huyệt có tính chất an thần trên. Tôi đã điểm đạo và trao thần chú cho mẹ con chị H. Tôi khuyên chị nên phát nguyện thọ trì thần chú suốt đời, truyền trao lại cho gia đình và mọi người xung quanh mình để tạo dựng phước báu, hồi hướng công đức làm đạo của mình nhằm cắt đứt nghiệp lực oan nghiệt của mình. Sau khi thọ nhận thần chú tu trì, hai mẹ con chị H. cũng hết dần cơn bệnh.

    Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy được nghiệp lực luôn luôn chuyển biến, lưu chuyển, hình thành những sự kiện trong cõi âm, và luôn có một điều là đau khổ luôn đeo đuổi không khác như ở xã hội hiện tại này. Tuy hiện tượng tâm sinh lý rất rõ ràng, thực tế như vậy nhưng bấy lâu nay chưa có ai mang lại những hiện tượng, tình tiết, và cũng chưa có những phương pháp và con người nào đã đứng ra phân tích giảng bày rõ ràng như trong hệ thống siêu hình của Thầy Già. Một con người mang Thiên mệnh đến đây để đột phá bức màn bí mật mà bấy lâu nay đang im lìm trong mộng ảo.

    NỖI ĐAU KHÔNG DỨT...

    ...Và rồi lại có thêm một con người nữa cũng mang theo nỗi uất hận triền miên xuống tuyền đài – chị Trần Thanh Th. – quê ở Chợ Lách, Bến Tre. Chị không cha mẹ mồ côi sớm, không chồng con gì cả. Năm 1979, hoàn cảnh kinh tế lúc đó rất khó để kiếm tiền sinh sống. Làm đất nông nghiệp không đủ sống, chị đành phải mượn tiền, tiền vay tiền góp để mua vài món hàng ở quê đem lên thành phố bán để kiếm tiền sinh sống, nhưng đi được vài chuyến chỉ kiếm được một số tiền lời ít ỏi. Và lần đi này, chị gom góp tất cả của cải, vàng vòng, cầm đất mượn thêm tiền hòng kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng than ôi! Mỗi người trên thế gian này luôn mang theo bên mình những nghiệp quả chồng chất, đó là những của cải của mình mang từ kiếp này sang kiếp khác. Và những ý muốn của mình cũng bằng không hay có đều do ở chữ Duyên. Không duyên, không phước báu cũng đành chịu buông tay cho nghiệp lực dẫn dắt trong luân hồi sanh tử, nghiệp quả khổ đau.

    Trong một chuyến xe tốc hành từ quê nhà đến thành phố, chị đã gửi tất cả món đồ của mình trên xe đó – vì xe quá chật, chị chỉ đem theo một ít đồ sang xe khác để đi. Thật là mệnh bạc, chị đã đi trên một chiếc xe quá cũ kỹ và nó đã chết máy ở giữa đường thuộc tỉnh Long An. Tài xế và phụ xế đã tích cực sửa chữa nhưng xe vẫn không chạy được. Cuối cùng, chị phải đón một chiếc xe khác nữa để lên thành phố nơi chị gởi đồ. Khi đến nơi đã quá 12 giờ khuya, thân thể rã rời, bụng thì đói nhưng chị vẫn cố gắng chạy tới, chạy lui để tìm đồ của mình. Nhưng hỡi ôi! Đồ của chị đã bị người ta mang đi mất hết. Chị chịu không nổi nên đã khóc ngất, chị xỉu lên xỉu xuống và gần như điên dại, hết khóc rồi cười. Mọi người khuyên giải rất nhiều nhưng cũng vô ích vì tài sản, tiền bạc nó gắn liền với máu thịt và nắm ruột của mình. Mất nó đi cùng đồng nghĩa là mất mạng.

    Cuối cùng, chuyến xe định mạng lúc 6 giờ chiều ngày hôm đó đưa chị về quê của mình – quê của nghiệp lực và sự đau khổ chất chồng!
    Chuyến phà lúc 7:30 tối tại bến phà Rạch Miễu lầm lì rời bến với không gian đầy ảm đạm, đen tối của buổi tối mưa dầm. Tiếng phà trong đêm đó như những tiếng than khóc vang lên từng hồi trên dòng sông và hạt mưa càng lúc càng nặng hột hòa với gió giông, cái lạnh lẽo hoang vu làm rợn cả người. Dòng nước chảy mang theo những mảng lục bình trôi tản mạn không biết đi về đâu. Với bầu không khí âm u, ghê rét, đáng sợ đó, bất chợt nghe một tiếng “Đùng!”. Rồi phía trước phà, mọi người nhốn nháo hốt hoảng la lên: “Có người nhảy xuống sông, có người nhảy xuống sông!…” Phà dừng máy lại, mọi người xôn xao, rọi đèn tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng của ai cả. Phà cập bến, nhân viên phà và nhân viên chức năng hỏi han, điều tra cuối cùng mới biết là chị Trần Thanh Th. Vì có người biết chị và nhìn thấy chị nhảy xuống sông. Người quen với chị Th về báo lại với bà con chị (vì chị không có cha mẹ, anh em gì cả). Mọi tìm kiếm đều vô dụng, không biết chị trôi về đâu.

    Ba ngày sau khi xảy ra chuyện đó, ngành chức năng đã thông báo trên đài truyền hình Tiền Giang là đã tìm thấy một thi thể đã trương sình và bốc mùi thối không rõ lai lịch. Người bà con chị Th. nghe được và đến nơi đó để nhận dạng, thì đúng thật là thi thể của chị Th. Do ở trong nước 3 ngày, thi thể chị trương lên quá khổ, không có hàng rương gì bỏ được vào cả, nên thi thể chị được quấn lại bằng tấm vải mũ và đem về nhà của chị. Cơ quan chức năng đến khám nghiệm tử thi và cho phép chôn cất. Chị TH thật là thảm thương, đến chết rồi mà cũng không được một cái hòm tử tế vì chị sình lên quá to và rất thối. Mọi người đem thi thể chị ra phía sau vườn, nơi đó có một cái hầm lúc trước tránh bom đạn, họ để thi thể chị vào cái hầm đó và đậy nắp lại. Thế là xong một cuộc đời. Một cuộc đời sống chưa phải là người mấy, vì nếu là con người thật sự khi chết phải có hàng rương, nhang khói – Trái lại, chị đi trong lạnh lẽo, bơ vơ.

    Tôi ( sư huynh Thanhhung ) gặp chị Trần Thanh Th. vào một dịp tôi đi chữa bệnh cho chị Huỳnh T. H. quê ở Chợ Lách – Bến Tre. Chị H thường hay đau ở ngực, uất khí, nghẹn cổ khó thở, chị ăn rất ít lại kèm theo chứng choáng mặt, nhức đầu, tinh thần uể oải, ưu tư sầu muộn. Khi người nhà mời tôi lại, tôi nhìn thấy trong chị H. có một người phụ nữ tóc dài xõa xuống vai, miệng đầy máu. Khi thấy vậy, tôi đã cho người nhà chị H. biết là có một vong âm đi theo nhập xác chị và nguyên nhân hành bệnh của chị 1 phần do vong âm này. Vong đó không ai khác chính là chị Th. Nếu muốn trị chứng bệnh này cho chị H. thì mọi người – chồng, con, cha mẹ chị - phải xin điểm đạo thọ nhận thần chú cùng nhau tu trì để cùng nhau tháo gỡ nghiệp lực đã gieo trồng bấy lâu nay. Còn riêng chồng và chị H. phải tu hành và phải nguyện trao truyền thần chú này lại cho những người khác để giúp người khác tu, hãy giúp điểm đạo cho năm người khác, nếu đồng ý thì tôi mới giúp. Khi mọi người nghe nói vậy ai cũng đồng ý.

    Tôi yêu cầu mọi người quỳ trước bàn thờ. Khi vừa quỳ trước bàn thờ thì chị H. ngã lăn ra, ôm cổ lăn lộn khóc lóc dữ dội, vừa khóc vừa nói và chỉ lập đi lập lại một câu: “Oan ức cho tôi quá – Đau khổ quá” – hai mắt chị H nhắm nghiền, và chị diễn lại hiện tượng bị nghẹt thở, dãy dụa khi bị dòng nước cuốn đi. Những hiện tượng đó chị Th. đã mang theo trong tâm thức suốt mười mấy năm trời – Như vậy có phải chết là hết hay không? Như trường hợp chị Th là không hết và ở những bài sau tôi sẽ viết ra từng trường hợp là chết không phải là hết. Hiện tượng tâm-sinh lý, bệnh lý và nghiệp lực luôn luôn diễn ra, không bao giờ mất…

    Ở đây, hiện tượng bệnh lý vẫn tiếp nối, chị Th. vẫn luôn ngộp thở - uất hận… Thế nhưng, về mặt sinh lý, ở thế giới bên kia mà tại sao lại ngộp thở, khó chịu trong khi tim không có, phổi không có, gan cũng không có. Về mặt tâm lý, cuộc sống trong vô hình của chị vẫn luôn bị dằn vặt trong đau khổ với những uất hận, oán hờn. Chị đã nhập vào xác của chị H. để cho biết rằng chị rất đau khổ - lạnh lẽo – không ai cúng kiến giúp đỡ thức ăn, đồ uống, áo quần, nhà cửa. Như vậy chị Th. ở trong cõi âm đấy vẫn có sự kích thích về tiêu hóa, vẫn có cảm xúc nóng lạnh, và vẫn có những quan niệm sống về đòi hỏi vật chất như nhà cửa, quần áo… Sau bài viết này, cũng rất mong quý Đạo Tâm cùng nhau chia sẻ để nhằm tu học vững chãi thêm.

    Trở lại vấn đề chị Th. mọi người sau khi chứng kiến chị đau khổ như thế nào ở thế giới bên kia đều khuyên giải, an ủi chị thì những hiện tượng tâm lý đau khổ, nghẹt thở,… giảm đi và chị bớt khóc lại. Chị kể lại câu chuyện và nguyên nhân cái chết của chị mà tôi đã nêu ở phần đầu, đồng thời cầu xin được giúp đỡ để chị được giải những uất ức trong lòng.
    Thấy tình cảnh đau khổ của chị, tôi đã điểm đạo cho chị và chỉ trao cho chị 1 chữ Úm Lam. Tôi viết lên trên tờ giấy vàng, gia trì thần chú vào đó. Khi chị lạy tạ nhận chữ Úm Lam này, người chị xoay vòng, tay rung rất mạnh. Tôi gọi lớn tên chị và kêu chị đọc Úm Lam liên tục nhiều lần. Đọc được một hồi, chị cảm giác những uất đều tan hết. Lúc đó, chị yêu cầu người bà con chị đem xác chị đi hỏa táng, chôn cất và hương khói dùm. Người nhà chị Th. hứa sẽ làm điều đó.

    Sau khi điểm đạo xong, mọi người cùng hứa hẹn với nhau mọi việc thì chị Th. trả xác lại cho chị H. Kể từ đó, tiếng than khóc, bóng hình của chị Th. đi trong đêm không còn nữa. Và bệnh tình của chị H. cũng dần bình phục. Từ cậu chuyện trên, mọi người ở gia đình đó có tín tâm tu hành về thần chú hơn. Họ biết chắc một điều là chết không hoàn toàn mất hết - mà nghiệp quả sẽ còn mãi và đeo đẳng bên mình...
    ( Cảm ơn sư huynh Thanhhung )
    boyzandoi92 ưa thích bài này
  17. young-guy-24

    young-guy-24
    Bình Luận:
    2,138
    Ưa thích:
    1,789
    Người chết oan thường mang trong mình nỗi uất ức , không tin là mình đã chết và thậm chí ko muốn siêu thoát , thường hiện về để " rủ rê " người sống về chốn Cửu tuyền cho có bạn , cũng không trừ trường hợp " thế mạng " như câu chuyện 2 mẹ con chết đuối dưới sông như mình đã post ở trang 2. Khi nào free mình sẽ post tiếp chuyện hồn ma trong tai nạn GT " xô xe " cho anh em đọc...hic hic
    boyzandoi92 ưa thích bài này
  18. phuocdaika

    phuocdaika
    Bình Luận:
    118
    Ưa thích:
    6
    Quả thật về tg tâm linh không thể giải thích bằng khoa học. Đó cũng là lí do mà Đạo và Đảng gắn liền để xây dựng 1 đất nước. Nhưng con người chúng ta sống cốt để cho bản thân và những người xung quanh, cứ mãi vùi đầu vào những gì chúng ta ko nhìn thấy thì ko nên. Có khá nhiều những hiện tượng về sự tồn tại của cỏi âm, những nhà tâm linh, quá mơ hồ. Cũng mong những nhà khoa học sớm tìm ra những cât trả lời, còn chúng ta đọc là chỉ để đọc,thế thôi.
    young-guy-24 ưa thích bài này
  19. young-guy-24

    young-guy-24
    Bình Luận:
    2,138
    Ưa thích:
    1,789
    Còn nhiều chuyện nữa nhưng ngại ae chê dài nên chưa post.
  20. conbovang

    conbovang
    Bình Luận:
    458
    Ưa thích:
    56
    híc thấy ghê vậy mấy bác
  21. young-guy-24

    young-guy-24
    Bình Luận:
    2,138
    Ưa thích:
    1,789
    Theo mình nghĩ thì thế giới cõi âm là có thật , nhưng tùy vào duyên số người ta có cho mình thấy hay không thôi. Người ta thấy mình, đọc được suy nghĩ , biết được tương lai của mình ( ngũ thông ) nhưng mình thì rất khó để nhìn thấy họ.
    boyzandoi92 ưa thích bài này

Chia Sẻ Trang Này